Archive for the 'Lượm lặt' Category
Bộ máy phát âm tự nhiên của hắc tinh tinh không cho phép chúng nói thành tiếng. Bởi vậy, chúng phải sử dụng một thiết bị gọi là bộ tổng hợp tiếng di động gồm 400 ký hiệu. Các ký hiệu này không chỉ biểu thị những vật cụ thể như “quả táo”, “mưa”, “chuối” mà còn biểu thị những khái niệm như “tốt”, “xấu”, “giúp đỡ”, “hút thuốc”…![]()
Đầu lòng hai ả tố nga
“Thuý Kiều”là chị, em là “Thuý Vân”.
Ma cũng tránh, quỷ ngại gần
Dáng người nét mặt mười phần đười ươi.
Vân xem đanh đá khác người.
Mặt mày rầu rĩ như người có tang.
Miệng cười tựa rắn hổ mang.
Củi khô thua tóc, cóc nhường làn da.
Kiều càng xấu xí, gian tà.
So bề ngu dốt lại là phần hơn.
Người xanh bủng, mặt nhờn nhờn.
Dưa ghen thua khắm, cá hờn kém tanh.
Một hai xấu nhất kinh thành.
Dốt đành đòi một, đần đành hoạ hai! ![]()
Từ đầu thế kỷ XX, những nhà thông thái vẫn chưa “phiên dịch” được bản “Mật mã Voynich” mà họ cho là có từ thời Trung Cổ. Ngay cả các chuyên gia về mật mã cho đến nay cũng bó tay.
Nhìn bên ngoài, quyển sách chẳng có gì đặc biệt. Không có nhan đề và cũng chẳng có tên tác giả, cái bìa không trang trí, héo úa vì thời gian, chỉ được kết lại bằng dây da. Năm 1912, tại thư viện của biệt thự Mondragone, một trường học dòng Jésuite gần Rome, viên quản thư Wilfrid Voynich nhận ra quyển sách giữa chồng bản thảo mà các thầy tu định bán cho ông để có tiền trùng tu lại ngôi trường.
Read the rest of this entry »
Năm 1867, tai họa đụng tàu thảm khốc xảy ra trên sân ga hẻo lánh thuộc miền quê Maco, Bắc Carolina đã cướp đi sinh mạng của bác lái tàu Joe Baldwin - ngay giữa lúc đung đưa trong tay ngọn đèn báo hiệu.
Năm đó, sân ga nhỏ bé của Maco vẫn còn mang tên Farmer’s Turnout, nằm cách thành phố cảng Wilmington 14 dặm trên tuyến đường nối liền 2 tỉnh Florence - Nam Carolina và Augusta - Georgia.
Vào cái đêm định mệnh, bác lái tàu Joe Baldwin trong lúc đưa tàu chở gỗ vào ga thì hoảng hốt phát hiện toa xe của mình đã bị tháo rời móc. Trong cơn tuyệt vọng, bác ra sức báo tín hiệu cho chiếc tàu khách đằng sau ngừng tiến tới nhưng cuối cùng vẫn bỏ mạng giữa lúc chiếc đèn báo còn lủng lẳng trên tay.
Posted in Lượm lặt NargaTheo sách Văn Công Gia Lễ xưa, thì cưới xin có tới sáu lễ chính: Nạp Thái, Vấn Danh, Nạp Cát, Nạp Tệ, Thỉnh Kỳ, Nghinh Hôn. Ngày nay mà theo đủ chừng ấy lễ thì có lẽ con gái Việt Nam ế cả. Trai gái bây giờ “tìm hiểu nhanh, cưa cẩm gọn” nên mấy cái lễ Nạp Thái (nhà trai đến nhà gái hỏi ý) hay Vấn Danh (để biết tên xem tuổi cô dâu chú rể có xung khắc với nhau không) chẳng cần nhờ đến bố mẹ.
Họ có thể tự làm ngay trong quán cà phê, ngoài shop thời trang, trên xe buýt, dưới gầm bàn, bên hàng ốc luộc hay giữa mặt báo. Thậm chí họ có thể hỏi nhiều hơn thế dù cách nhau cả nghìn cây số. Và tốc độ có thể chỉ là một cái enter chứ không khề khà ba tuần trà mới được một câu “thưa”, rồi bảy tuần thuốc mới được một lời “dạ” như các cụ. Tùy theo tốc độ đường truyền mà chú rể meomu sẽ tỏ tình với cô dâu caran trong 1 hay 0,5 giây. Công nghệ số rõ ràng là ưu việt hơn sách Tàu cổ. Ngày trước cái sự cưới xin bao giờ cũng phải “lòng vòng” qua ông mai bà mối. “Đẹp như rối, không mối không xong”. Bây giờ chả ai gọi rối là đẹp, chả ai gọi mối là mối. Từ thay thế là “chân gỗ”. Hành động thay thế là “bắn” (có lẽ là ảnh hưởng rớt lại từ thời binh lửa, quen cầm súng hơn cầm điện thoại). Cái nghề mối cũng chuyển dần công nghệ cho mấy mục kết bạn trên báo chí. Lạ là quyền lực thứ tư nhiều khi rất sốt sắng làm cái việc thuộc về “tứ ngu” này. Âu cũng vì ngày trước “nam nữ thụ thụ bất thân” nhiều khi chỉ biết nhau qua mối, lấy nhau rồi mới rõ mặt. Bây giờ “nam nữ thụ thụ sát thân”, mặt ai cũng rõ nên nhiều tơ duyên không thành vì chú rể duy mỹ hoặc cô dâu duy cảm.
Posted in Cuộc sống, Lượm lặt NargaSự nổi tiếng trong giới blog giống như nắm trong tay một thứ quyền lực vô hình khiến không ít người ảo tưởng. Hơn một năm sau khi có mặt ở Việt Nam, cộng đồng Yahoo 360 đã xuất hiện những điểm xấu khó tránh khỏi, nhưng vẫn ở mức “bồng bột và chấp nhận được”.
Mục tiêu 6 con số
Ấn tượng đầu tiên của người đọc về một trang web cá nhân chính là số lượt truy cập. Tuy chỉ mang tính tương đối, pageview thể hiện mức độ phổ biến và khả năng hút khách của blog. Tuy nhiên, thay vì cố gắng chau chuốt giao diện, tìm kiếm chủ đề hấp dẫn, một số người lại cố đạt được tiếng tăm phù phiếm bằng cách cài phần mềm và tấn công từ chối dịch vụ chính blog của mình. Họ chỉ chú ý đến việc làm thế nào để sở hữu pageview 5 - 6 số (trên 100.000) dù vẫn biết rằng nội dung blog của mình không xứng đáng với kết quả đó. “Có người chạy chương trình liên tục một ngày một đêm, kết quả tăng được hơn 450.000 lượt truy cập”, blogger ĐanCha bình luận. “Sáng sáng thức dậy, ngồi vào máy tính và thấy pageview tăng vụt trong khi bạn bè đêm qua ngủ cả mới thấy mình hạnh phúc vì được ‘quan tâm’ ghê”.
Read the rest of this entry »





